top of page

2021: i told the sunset about 10 things i had changed.

  • Writer: Giang Hương
    Giang Hương
  • Sep 29, 2022
  • 12 min read

Updated: Jul 16, 2023


đây là câu chuyện của mùa hè năm 2021 được khắc khoải hoài niệm gửi từ lời hứa và dòng thời gian tương lai năm 2022. hè 2021, mình 23 tuổi, mang một trái tim thấp thỏm lo âu trước cuộc sống mới xen kẽ với niềm hứng khởi như sắp khám phá ra những góc cạnh khác của một HGH rất khác. thì ra, dù có hay không để ý thì mùa hè năm 23 tuổi có thật nhiều thay đổi theo hướng tích cực, vì mình đã:

1. hiện thực hóa việc đi-làm-xa-nhà và tự lập theo đúng nghĩa:


trước khi tốt nghiệp, mình vẫn luôn muốn bắt đầu cuộc sống tự lập ở một nơi xa Hà Nội. không có ý gì cả, chỉ là ở Hà Nội đủ lâu khiến mình muốn đổi gió một chút, muốn đi xa bay nhảy hơn. điều không may là việc ra trường đúng năm covid thứ nhất và không chỉ thị trường lao động khủng hoảng mà tất cả đều lao dốc tới hoang mang. nhưng trong cái rủi lại có cái may, mình nhận offer từ một công ty sản xuất vốn Đài, quy mô to rộng nhất khu công nghiệp Đồng Văn 3. thời điểm ấy, công ty vẫn là một gương mặt mới, mới thành lập và xây xưởng ở Việt Nam. tất cả mọi thứ xung quanh đều mới mẻ và đáng thử thách, và mình sẵn sàng để đối mặt hơn bất cứ khi nào. giờ đây ngoảnh mặt lại thấy trải nghiệm này thật đáng giá, và hơn hết, bài học tự lập cá nhân cùng những kỷ niệm ở WVN luôn xoa dịu như hương tinh dầu xả chanh đủ để làm mình mỉm cười khi nhớ tới.


nhà máy lúc còn ngổn ngang, tụi mình đi đi lại lại giữa khu HR1 và khu F1.


2. nối liền duyên nợ với tiếng Trung:


mình bắt đầu học tiếng Trung ở kỳ cuối ĐH và không nghĩ sẽ đi xa đến thế này. tiếng Trung, ban đầu chỉ là sở thích nhất thời khi nghe một bài nhạc của Mayday và giao tiếp đủ dùng để đi du lịch. thế nhưng đã làm gì sẽ làm tới bến, vậy nên mình cũng cố dụng tâm học tiếng tới nơi tới chốn, chí ít là để xài được. và nhìn xem này, một năm qua thứ ngôn ngữ khó nhằn ấy đã cho mình thật nhiều duyên nợ: một công việc đầy thách thức bản thân, một nhóm vừa là đồng nghiệp vừa là bạn tuyệt vời, và hơn hết, nó khẳng định khả năng của bản thân thay vì tìm cách chối bỏ và bao biện rằng mình không có khiếu ngôn ngữ.


không phải ai sinh ra đều đã giỏi, nhưng việc học và xài ngoại ngữ rèn giũa mình từng ngày: làm thế nào để chuyển ngữ nhanh nhất? làm thế nào để giao tiếp không chêm tiếng nọ tiếng kia? làm thế nào để nói ít mà ai cũng hiểu?… tất cả đều là những câu hỏi hóc búa mà trước kia mình chưa nghĩ tới, nhưng giờ đây dường như mình đều có đáp án rồi.


3. bị mắc kẹt và thong dong tận hưởng:


tầm hè 2021, đại dịch Covid bùng rất mạnh, Hà Nội gần như rơi vào “thời kỳ đồ đá”: tuyến đường Hà Nội nối với các tỉnh đều chặn đứng, người ra đường phải có giấy tờ, hễ có việc ra ngoài phải xuất trình đầy đủ, khu dân cư phát giấy đi chợ dựa trên số lượng nhân khẩu,… không về được Hà Nội, mình mắc kẹt ở Hà Nam cả hè năm 23 tuổi. ban đầu hoang mang lắm, mình tìm cách vật lộn với nỗi nhớ căn nhà nhỏ của riêng mình, nơi có view hướng thẳng ra cao tốc trên không và căn bếp luôn thơm mùi bơ sữa cùng bánh quy hạnh nhân. dịch ở Hà Nam thì không bùng mạnh bằng Hà Nội nhưng cũng hạn chế đi lại, thêm khoản đi làm từ thứ 2 tới thứ 7, đồng nghĩa với việc chỉ có chủ nhật là ngày nghỉ ngơi duy nhất, mình đã tập dần và thích nghi với cuộc sống chầm chậm nhẹ nhàng an yên như thế đó. gần 4 tháng hè thảnh thơi, nỗi hoang mang và nhớ nhà vơi dần và nhường chỗ cho những thói quen mới, thật tuyệt vì sau đó mình cảm thấy đã rất thành công khi lui về tìm niềm vui nơi chính bản thân và kết giao với những người bạn mới.


ráng chiều đợi hoàng hôn hút mắt trên đường đi làm về.


mùa hè tuổi 23 cũng là lần đầu tiên chứng kiến cuộc dạo chơi thú vị với sắc màu: nhuộm tóc. sau 23 năm với màu tóc đen bất biến, mình và Thoẻ tẩy nhuộm lần đầu ngay trong đỉnh dịch, tới mức sếp bảo “dịch dã thế còn đi nhuộm tóc???” nhưng thực ra là ở nhà tự lôi nhau ra nhuộm trong những ngày giãn cách. dẫu tẩy đuôi tẩy gáy xong thì tóc thành rơm thành rạ (và nhiều người còn hỏi “tóc em bị bạc à? :D”) nhưng không thử thì sao biết nó vui thế được, nhỉ?


trừ việc bị nhầm tưởng thành tóc bạc (ủa??) thì giờ nhìn lại tự mình thấy thật giống ruốc bông.


đợt đấy, tụi mình hay được mời sang nhà các bạn đồng nghiệp ăn cơm. Thỏe đèo mình đi 15km từ Đồng Văn sang Phủ Lý để "hòa nhập cộng đồng" và "để bạn bớt bớt cái nết hướng nội". cuối cùng thì mình vẫn thế, nhưng mình thích Phủ Lý nhiều hơn chút, vì có ốc và bánh cuốn ngon hihi.


4. kết giao cùng một người bạn mới


đó là lần đầu tiên mình bắt gặp một người bạn ngoại quốc hợp cạ giữa biển người xa lạ. người ta bảo, bước chân vào thị trường lao động thì cánh cửa tới mọi mối quan hệ sẽ dần được đóng lại. không khó để có những mối quan hệ xã giao còn muốn có được tình bạn thân thiết thì phải xem vận may tới đâu.


ở WVN mình may mắn gặp được một người bạn ngoại quốc siêu dễ thương là LCH. chuyện tình bạn này bắt đầu từ hũ bánh dứa thơm nức hộc tủ 3 ô số 12 kèm mảnh giấy viết vội "没有毒” (không có độc). LCH trông thì rất cọc và khó gần với bộ râu quai nón (sinh năm 95 nhưng ban đầu mình tưởng 75) nhưng sâu bên trong là một người biết lắng nghe, khiêm nhường và kiên nhẫn với mình.


hũ bánh dứa thơm nức hộc tủ 3, ô số 12 của tòa HR1.


LCH giống mình vài chỗ, cùng nghe nhạc Tùng, nhạc Cá Hồi Hoang, thích nhâm nhi kitkat và sống kín tiếng. có lần mình nhắn đứt quãng 15 tin, mà những cụm tự mang tính thuần việt như “bún đậu mắm tôm”, “chả cá lã vọng” quốc hồn quốc túy không thể nào dịch nổi thành tiếng trung, mình đều để nguyên gốc. rất nhiều tiếng Việt xen lẫn tiếng Anh trong một cuộc hội thoại tiếng Trung như thế nhưng cậu ta vẫn không quạu (hoặc có nhưng mình không biết hơ), vẫn kiên nhẫn tra, hỏi và trả lời. hay có những ngày cuối ở tòa HR1 heo hút không bóng người chỉ có mình tăng ca, cậu dẫn ra tận nhà xe rồi lại vòng về khu trụ sở Kiến Hưng bên đầu kia nhà máy, đi đi lại lại cả cây số.


dẫu không thể gói ít nắng lưu lại hay hoa bằng lăng mọc dại trên con đường đất đá và tình bạn của hai người kiệm lời dần rơi vào ngõ cụt sau khi LCH về nước còn mình thì nghỉ việc nhưng chí ít vì cậu, mùa hè có cậu cùng những điều tuyệt vời ấy đã được lưu lại trong bộ não cá vàng của mình thật lâu. chân thành cảm ơn người bạn nha ; ;


5. trải nghiệm nấu nướng “đa sắc tộc”: lần đầu tiên nấu một bữa chỉ toàn món Việt


sau những bữa ăn chực đồ Tứ Xuyên ở nhà Líu Dzủ cùng anh chị em Tự động hóa, mình và Thỏe quyết định phải nấu 1 bữa món Việt ra trò cho hội này lác mắt. đồng nghiệp nước bạn ái ngại nhìn nhau, vì đều là dân Thành Đô, Tứ Xuyên - nơi nổi tiếng vì đàn ông đảm nhiệm nấu nướng. các bạn ái ngại không phải vì sợ chúng mình nấu ăn dở mà trong văn hóa và tiềm thức của các bạn thì người phụ nữ trong nhà được cơm bưng nước rót tận miệng, việc bếp núc đâu tới tay chúng mình. mình cũng đã từng “ôi dào, làm gì có chuyện”, cho tới khi đi ăn chực. dễ thương đến mức mình bảo không ăn hành, nhưng các bạn lỡ nấu có hành, thế là lại hoan hỉ hì hục gắp hết hành ra, tôm cũng bóc tận bát. trước giờ chắc có mỗi ba tỉ mỉ như thế với mình (thỉnh thoảng).


bữa cơm Tứ Xuyên thịnh soạn hàng tuần: Líu Dzủ chủ trì và Chấn Mếng vừa bóc tỏi vừa càu nhàu. ăn xong còn được YeZongQi chỉ tips 8 ngày trekking quanh Đài Loan của người bản địa.


à đấy, quay lại bữa cơm Việt, thực đơn gồm: hủ tíu nam bộ (phiên bản ăn với bún), phở cuốn tôm, chả nem rán. Thỏe cuốn phở, cuốn chả, mình đứng bếp. ngoài việc lâu như món mầm đá thì bữa cơm chung quy khá ngon miệng (thật đấy, 2 sếp mình khennn chữ-n-kéo-dài cơ hihi) thì vấn đề hơi dở là phân nửa thực khách hôm đấy không ăn được nước mắm Việt. nhưng mà sơn hào hải vị quốc hồn quốc túy trong món nước chấm rõ ràng là nước mắm mà??!! vì không được cảnh báo điều đấy trước nên tụi mình thản nhiên múc cho mỗi người 1 bát nước chấm vô cùng kỳ công và tâm huyết. ai ăn được thì vui vẻ hào hứng, ai không ăn được thì … ừm, và crush của Thỏe cũng thế. trông mặt hơi nhăn nhưng vẫn giữ phong độ, Thỏe quay sang nói thầm với mình:


- từ nay cái hội này sẽ không bao giờ được nếm 1 món Việt nào nữa, tao thề!

- thế crush thì sao, trông khum ổn lắm?

- UNCRUSHHHHHH!!!


rồi vào một bữa khác không phải ngày nấu món Việt, tụi mình lại tụ tập bên nhà Wang Gang (WG). đa phần các bữa ăn chực đều không có lý do, vì cuối tuần nào các bạn cũng mời, nhưng lần này là vì mình buột miệng nói không muốn ăn cơm công ty nữa, muốn ăn 1 bữa "cơm nhà tử tế", thế là WG đáp ứng luôn. hẹn 8 giờ cả hội cùng đi chợ nhưng thấy trời mưa lất phất, mình suýt hủy kèo *sorre*. đến nơi tầm 10 rưỡi trưa, WG đi chợ về rồi, mình ngại quá đành xông vào bếp có gì giúp nấy. WG thấy mình cầm đôi đũa với cái chảo, ngay lập tức chạy vào: “Để đấy đi, mày là khách mà, để tao nấu.” Mình nể quá, đi ăn sao có thể đến muộn về sớm được nên cứ giành việc: “món này dễ, tao nấu được”. Của đáng tội, mình nể 1 thì người ta nể 10, đến tận lúc mình bảo muốn học nấu món Tứ Xuyên dạy mình với, WG mới “hân hạnh” để mình đứng bếp và vui vẻ hướng dẫn nhiệt tình. chà, thì ra cũng nêm nếm kiểu tổ tiên mách bảo của người Châu Á nhưng món Tứ Xuyên người ta nấu bao lần vị đều như nhau, còn mình mỗi lần nấu là một vị, sao thế nhở ?? :D ??


"cơm nhà" của WG, gạt hết ớt xanh vì mình không ngửi được mùi cay nồng.


6. học cách biết ơn từ những điều giản đơn:


có một lần theo bạn bên HR đi phỏng vấn công nhân, mình nghe được khá nhiều câu chuyện rất đời. công nhân hầu như tầm tuổi chúng mình, 9x, 10x thôi nhưng do không có điều kiện học hành, họ lập gia đình sớm và mang luôn gánh nặng 5-6 miệng ăn với đồng lương ít ỏi. hay lúc đồng nghiệp Trung kể về việc họ phải xa gia đình trong lúc dầu sôi lửa bỏng bấp bênh thế nào, mình càng muốn đồng cảm, thấu hiểu và biết ơn.


dẫu trong tâm đại dịch, mình vẫn có thể duy trì tốt thói quen sống vì có một công việc ý nghĩa, được học hỏi từng ngày, học về chuyên môn, học cả cách đối nhân xử thế với bao người. công việc ấy làm mình vỡ ra rất nhiều vì những lần đầu tiên: lần đầu tiên gặp được người sếp tuyệt vời, đồng nghiệp biết lắng nghe, tôn trọng nhau và quan trọng nhất là nó đòi hỏi kiến thức đi kèm thách thức, tới nỗi đến khi sắp nghỉ việc mình vẫn học được những điều rất mới, hay cả lần đầu tiên cảm nhận được giới hạn của bản thân chính là không-giới-hạn,... nhân sinh này biết bao cơ duyên đổi lại để gặp được những người những chuyện như vậy được nhỉ?

du hí Tràng An ngày Giỗ Tổ với phòng Tự Động Hóa


7. nuôi một chú mèo nhỏ mang tên Nhùn:


mình đặt tên khai sinh là Hoàng Thuỵ Thiên Sơn nhưng lại luôn gọi là Nhùn. sau vài tháng ổn định cuộc sống mới, mình đón Nhùn xuống ở với chung vì quá nhớ. mất mấy hôm chui dưới gầm giường sợ hãi thích nghi môi trường mới, về sau nó nghịch như giặc như quỷ, cứ tới nửa đêm là chạy nhảy khùng điên trong nhà, thậm chí nhảy luôn lên đầu mình lúc đang ngủ. có những ngày đi làm về rệu rạo uể oải, bước đến cửa nghe thấy tiếng Nhùn nhảy từ giường xuống chạy ra cửa đón, hay hồi đầu nó thức dậy lúc 7h sáng gọi mình (mặc dù giờ nó ngủ tới gần trưa) hay hôm nào mình về sớm, mẹ con rảnh rang lại chở nhau đi spa tắm rửa chải lông… ngày qua ngày cứ thảnh thơi trôi qua như vậy, thật giống trong trí tưởng tượng của mình.


1001 biểu cảm phán xét


chuyện là hôm đấy mình với LCH đưa Nhùn đi thiến. quan điểm của mình là nên thiến để đảm bảo sức khoẻ cho con, nhưng bạn cứ nhìn Nhùn đầy xót xa. Nhùn cũng không lạ LCH nữa thậm chí còn cuốn hơn mình, vì LCH chính là bảo mẫu được chỉ định mỗi khi mình cần nhờ người trông Nhùn mà hê. cơ mà mình cũng xót chứ, con mình chứ con ai.


lúc bác sĩ mang con lên bàn mổ, rồi cân, rồi tiêm, rồi cầm dao phẫu thuật, mình không cầm lòng phải quay đầu bước ra cửa. LCH hai tay đan hình chữ X tỏ ý cản, mình suýt mềm lòng. bác sĩ thao tác nhanh lắm, tầm 5 phút là xong thôi, nhưng con về đi đứng loạng choạng và ngấm thuốc tận mấy ngày. bất ngờ là theo đủ thứ nguồn tìm hiểu, mèo thiến xong tính cách sẽ trầm bớt đi, nhưng con mình thì càng khùng càng nghịch, chịu á. giờ ngẫm lại chuyện mình đi đâu có Nhùn theo đấy vẫn luôn là điều khiến mình bất giác nở nụ cười hạnh phúc tới tít mắt.



8. đặt nặng vị trí của gia đình trong tim:


đi xa cho mình cơ hội và bối cảnh để nghĩ nhiều hơn về gia đình. mình vốn không phải là tuýp người lo lắng chi li cho người khác nhưng chí ít, mình luôn biết ơn vì chỉ cần ngoảnh đầu là sẽ có ba mẹ ở bên. ba mẹ luôn gọi zalo những hôm mình phải tăng ca (để thấy mình tã thế nào), thậm chí trên con đường khu công nghiệp heo hút, mình cũng đeo tai nghe vào nói chuyện cùng cho đỡ sợ. ba đã đích thân xuống đón mình từ Hà Nam về Hà Nội ngay khi Hà Nội mở cửa hay rất nhiều lần đón mình về nhà cuối tuần; mẹ đồng cảm với những câu chuyện công sở éo le của mình;… vậy đó, “gia đình” gói gọn trong từ “thấu hiểu” mà mình đã quên mất định nghĩa từ khá lâu.


9. suy nghĩ trong đầu được sắp xếp gọn gàng và ngăn nắp hơn, mình học cách mở lòng khi tâm sự với người bạn:


mình có những mục tiêu, hy vọng rất to, rất lớn và hình như (nghe có vẻ) cũng rất viển vông. nó khổng lồ tới nỗi mình sợ nếu lỡ nói ra với ai đó, trong một khoảnh khắc nào đó, điều viển vông ấy sẽ nhấn chìm cả mình và vuột mất khỏi tầm tay. thế mà rồi trong một phút giây không hề bồng bột của mùa hè tuổi 23, mình đã nhẹ nhàng thổ lộ với bạn khi chúng mình đang nói thật bay về “us and then” - chúng ta của sau này. vốn là một đứa giữ nhiều bí mật, nhiều nhất vẫn là những bí mật của bản thân, thế mà nói ra rồi mình lại thấy thật nhẹ lòng. chung quy cũng bởi “mục tiêu nói ra là để tuổi trẻ này điên cuồng phấn đấu, không cần sợ nói trước bước không qua”. đừng lo, mình vẫn đang trên đường băng hiện thực hóa nó.


10. yêu bản thân hơn qua lăng kính của chính bản thân mình:


sau những hoài nghi về năng lực và tâm lý, mình thẳng thắn ngồi xuống, soi chiếu và học cách ngưng phán xét bản thân. thì ra mọi nỗi bất an đều không hề to tát như cái cách mình phóng đại và mọi chuyện chỉ cần “gói gọn” trong một cái búng tay. “mưa nào mà mưa hổng tạnh”, và chỉ có thẳng thắn như vậy mới tìm được cách trấn an chính mình. mình lại thong dong tìm cách healing (chữa lành) và dành thời gian không gian riêng, đồng thời tránh việc nuông chiều và mềm lòng với bản thân. tự mình làm mình luôn vui thay vì phải kết nối với ai, tất bật với chuyện trò. dẫu sao thì, yêu thương hay làm bất cứ điều gì cốt cũng để chính mình luôn cảm thấy an yên.


đọc sách, xem phim, ngắm hoàng hôn và làm vài mẻ bánh là thú vui tao nhã.


lại một mùa hè nữa chợt đến rồi đi, mùa hè 2021 đã qua gần như hơn 300 ngày. thời gian cứ tiếp tục trôi, cuốn theo rất nhiều rất nhiều “mùa” nữa nhưng mùa hè năm 23 tuổi ấy sẽ luôn và mãi luôn là trải nghiệm độc nhất không bao giờ trở lại. và mình ở đây, viết những dòng hoài niệm mùa hè khắc khoải của phiên bản 23 tuổi và, hẹn gặp HGH ở một phiên bản tốt-hơn-của-chính-mình.


Comments


SUBSCRIBE VIA EMAIL

  • Black Facebook Icon
  • Black Flickr Icon
  • Black LinkedIn Icon

© by Hagiitobee. Proudly created with Wix.com

bottom of page