top of page

thương nhớ bà Sự.

  • Writer: Giang Hương
    Giang Hương
  • Jul 18, 2022
  • 5 min read

Updated: Mar 9, 2023

ngày bé, mình ở trong một căn nhà nhỏ ngày sát đường tàu. đấy là căn nhà mà ông bà nội mua cho ba ngay sau khi tốt nghiệp đại học và ra trường đi làm, cũng là căn nhà đầu tiên đón mình tới thế giới này. làng xóm vừa giống lại vừa khác khu tập thể, khác vì không phải mô hình nhà 1 tầng san sát nhưng lại phần nào y hệt do xóm trên xóm dưới ai ai cũng quen biết nhau.


người-gần-như-thân-nhất trong xóm với nhà mình là bà Sự. bà quê Nam Định nhưng ở một mình, không lấy chồng, cũng không có con cái, anh em họ hàng cũng ít thấy tới thăm. trong hơn 10 năm mình ở đó chỉ duy nhất thấy bà đóng cửa 1-2 lần về quê, khi nhà có lễ lạt, có đám giỗ. cuộc sống của bà chắc xoay quanh căn nhà cấp bốn này, nơi có quán tạp hoá, có sân vườn trồng nhiều rau ngót, có lẽ vậy.


ngày ấy, người chọn cuộc sống đơn độc như bà Sự thường vấp phải định kiến, người ta thắc mắc nhỏ to. thế nhưng nhà mình thì không quan tâm lắm tới định kiến xã hội nên thành thử bà gắn bó, giúp đỡ đủ để nhà mình nương tựa. vậy là mặc kệ xã hội gay gắt thì ngoài bà ngoại, bà nội, chị em mình có thêm 1 người bà-vừa là hàng xóm và vừa là người thân.


ở cái xóm nhỏ nơi mà người lớn thì tất bật với cơm áo gạo tiền, trẻ con còn chưa chịu lớn thì chị em mình là 2 đứa được bà Sự chăm lo nhiều nhất. vì mẹ đi làm khi mình mới ba tháng rưỡi nên tất cả những bột sữa chăm nom sơ sinh đồ đều qua tay bà. ngoài ba mẹ ra, bà Sự chứng kiến mình biết lẫy, biết bò, biết đi, biết nói, biết chào bà nữa. bà tốt bụng và thực sự tuyệt vời với cả nhà mình. bà thân với bà ngoại mình, bà dể dành những cái kẹo nho nhỏ hay quả trứng gà cho mình. và hơn hết, bà bao bọc một đứa trẻ lớn lên chỉ biết một mình: một mình trông nhà, một mình học bài, một mình chờ ba mẹ đi làm về... tới khi nó đủ lớn.


bà Sự là người đầu tiên cho mình nếm thử thanh quế khi mà nó còn hiếm. mùi thanh thanh cay cay của quế bên lò bếp củi ngày đông là combo ấp áp dịu dàng của tuổi thơ mà mãi tới giờ mình vẫn khắc ghi. hàng ghế đá bà xây chỉ cao tầm 2 gang tay cứ ngỡ như chẳng để làm gì nhưng thực ra, ai đi qua đều có thể ngồi lại nghỉ ngơi. mình đã ngồi nói chuyện với bà và chờ ba mẹ đi làm về muộn gần như cả tuổi thơ trên hàng ghế đá lát gạch sơ sài đó. và những hôm gặp "sự cố", bà lại cho mình sang ngủ nhờ. căn nhà cấp bốn bán hàng tạp hoá của bà ngoài phần sân phía trước và phần vườn phía sau gần như chiếm trọn thì phòng ngủ, phòng khách, phòng tắm ở trong cùng một nơi. quán tạp hoá bước ra bước vô hai vòng là chật cứng nhưng vòng tay bà cưu mang đủ rộng để đêm ấy mình ngủ ngon mà không trở mình gặp ác mộng nữa. sau này, nhà mình chuyển xuống khu Bình Minh, ba mẹ cũng hay đón bà Sự xuống nhà mới chơi, ăn cơm và ở lại như người thân trong gia đình. đợt đầu (lúc ấy mình tầm cấp 2), bà cũng hay đạp xe xuống nhà mình, cả nhà bà ngoại nữa. bà ở một mình buồn nên thỉnh thoảng lại đóng cửa đi "phượt" ngao du thiên hạ như vậy đó. mỗi lần bà tới, bà hay mang cho chị em ít quà bánh như là một thói quen. có đợt bà ở lại mấy hôm với mình, lúc bà về mình khóc lóc bịn rịn lắm. bà cũng lưu luyến bảo thỉnh thoảng lên khu nhà cũ thăm bà, mình gật đầu cái rụp. thế mà bao năm qua, mình chẳng mấy khi quay lại nhà cũ. số lần quay lại chắc chẳng đếm nổi số ngón tay trên một bàn tay. "khu ấy trông thế nào?", "xung quanh nhà mình là những ai?"..., mình thực sự không nhớ nổi nữa rồi.


mẹ gọi điện cho mình bảo bà Sự mất, mất được hơn 50 ngày rồi. mẹ cũng tình cờ biết khi đi ăn đám hỏi ở xóm cũ. "ngồi trong đám hỏi, mẹ nín bặt không dám rơi nước mắt." mẹ áy náy và tự trách bản thân vô cùng vì mấy năm qua ít gọi điện và tới thăm bà. mẹ vừa khóc vừa kể xưa có mấy lần gọi điện cho bà, bà đều khóc, chắc bà nhớ nhà cháu, bà cô đơn. còn ba, tết nào ba cũng đi thăm lại hàng xóm cũ, nhưng ba chỉ biết bà ốm đau thôi, không biết là cái chân đau kia lại hành hạ bà mấy năm cuối đời đến vậy. mẹ bảo giá mà biết quan tâm tới bà hơi, thăm hỏi bà, đón bà về để chăm sóc. giờ tới nén hương cũng không biết đi đâu để tìm được bà, để thắp cho bà. mình không biết nữa, ngoài hai vợ chồng bác sĩ chữa bệnh cho bà thì gần như không ai có thể kết nối được. và cả mẹ hay mình, đến bây giờ vẫn chưa ai tìm biết được..


cháu viết những dòng lộn xộn này khi đang trong cơn sốt, lúc không ngăn được nước mắt rơi và nhớ bà, nhưng dằn vặt thay, cháu không còn được gặp lại bà nữa rồi bà ơi. xin lỗi bà vì lớn rồi mà vẫn thật vô tâm, người cần quan tâm thì quan tâm không tới, điều cần khắc ghi thì khắc ghi nửa vời. nhưng mà cháu hứa, cháu sẽ tìm được bà sớm thôi, như cái cách bà đạp xe liến thoắng sang nhà cháu ạ. có thể với xã hội còn định kiến nhưng với cháu, bà là người phụ nữ rất ngầu, đã sống một đời rất độc lập, tự do và lý tưởng. cháu mong bà và cả cháu đều không quá buồn đau, vì kiếp này, kiếp sau hay cả nhiều kiếp sau nữa, cháu vẫn muốn là đứa cháu gái bà thương...

Edited ngày 09/03/2023: sau này mình có nghe kể lại, một trong những lý do bà Sự không lập gia đình mà ở vậy là vì người bà thương đã hy sinh trong chiến tranh. bà ngoại bảo có lần đã từng nhìn thấy bà Sự cầm tấm ảnh người thương khóc, mà người trong ảnh rất đỗi khôi ngô. có lẽ đấy cũng là sự đồng cảm bởi ông ngoại mình cũng mất sớm, cách đây tận hơn 30 năm rồi. Có lẽ, ngoài sợi dây kết nối duy nhất là mình ra, cũng vì thế mà hai bà thân nhau. mẹ bảo ngày xưa bà Sự đẹp lắm, cái này không sai chút nào vì với mình, khi già rồi bà vẫn rất đẹp lão. thời gian trôi nhanh quá, người quá cố đã đi thật xa rồi, chỉ là mình ở lại vẫn mãi chưa thể nguôi lòng được thôi..

Comments


SUBSCRIBE VIA EMAIL

  • Black Facebook Icon
  • Black Flickr Icon
  • Black LinkedIn Icon

© by Hagiitobee. Proudly created with Wix.com

bottom of page